Chia sẻ của học viên MPP6 trong Lễ tốt nghiệp
August 29, 2015

Chia sẻ của học viên MPP6 trong Lễ tốt nghiệp

August 29, 2015

Kính thưa các thầy cô giáo và các cán bộ chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright

Kính thưa các vị khách quý

Thưa các bạn MPP6 yêu quý – những người hôm nay cho tôi vinh hạnh được thay mặt các bạn nói lên tình yêu của chúng ta đối với ngôi trường này, với thầy cô và với những gì mà nơi đây đã trở thành thân thuộc. Xin cảm ơn các bạn.

Tôi thực sự xúc động và cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ nhoi trong dòng chảy lịch sử 20 năm của trường Fulbright, nơi mà giá trị được kết tinh không chỉ là tình bằng hữu Việt Nam Hoa Kỳ, không chỉ là những kho tàng kiến thức toàn cầu được địa phương hóa, mà nơi đây còn là những thế hệ người thầy, người cô đã gắn bó và nhiệt tâm trong suốt 20 năm qua. Không một ngôn từ nào có thể diễn tả hết sự biết ơn của các thế hệ học trò trưởng thành từ mái trường Fulbright, trong đó có chúng tôi khi nói về nơi đây.

Lịch sử của Fulbright đã cho tôi sự tự hào khó dấu diếm dẫu biết rằng nó đã được tạo ra không phải do tôi hay các bạn – MPP6 thân yêu. Và hôm nay đây, chúng ta sẽ không còn nói đến những đêm dài mất ngủ, những buổi tranh luận nảy lửa về những vấn đề xã hội... chúng ta chỉ nhắc đến nó với những kỷ niệm đẹp đẽ bên thầy cô, bạn bè mà chúng ta yêu quý. Giá trị chúng ta đã lĩnh hội được không chỉ là sự tự do học thuật, tính đa dạng hay sự gợi mở tư duy với cách nhìn vấn đề không thành kiến.. đó còn là sức mạnh của sự lan tỏa cũng như kết nối tri thức, tình thân hữu, thầy trò với những giá trị sống làm chúng ta có trách nhiệm hơn. Có lẽ không cần phải nói với các bạn về vai trò của nhà nước hay thị trường, xã hội dân sự... Đã đến lúc chúng ta phải nói đến trách nhiệm đối với cộng đồng, trách nhiệm với những tri thức mà chúng ta đã được tiếp thu và cần được truyền thụ. Chúng ta đủ tự tin và khát khao trở lại với cuộc sống đầy thách thức, cam go để tạo nên một phần lịch sử của Fulbright trong tương lai.

Trong một năm qua, tôi lại có dịp may mắn được trải nghiệm thêm những vùng đất mới, từ Lai Châu, Lào Cai, Bắc Cạn cho đến Ninh Thuận và hiện tại là Sóc Trăng. Ở nơi đâu cũng tôi nhìn thấy những vùng đất khó khăn, thiếu thốn và những người dân nơi đây, họ chỉ còn nhận ra những nhu cầu tối thiểu cho cuộc sống gia đình mình như cơm ăn ba bữa, quần áo đủ mặc... mà không biết đến những yêu cầu căn bản của cuộc sống như giáo dục, nước sạch, y tế... chứ chưa nói đến chất lượng cuộc sống hay quyền tự do...

Hãy nghĩ nếu sau 30 năm nữa con cái chúng ta vẫn sống trong một đất nước với những âu lo về môi trường, giáo dục, y tế, thực phẩm, bất ổn vĩ mô... Đó không còn là trách nhiệm xã hội mà còn trách nhiệm cho tương lai cuộc sống trong mỗi chúng ta. Điều đó đòi hỏi sự dấn thân vào đời sống xã hội. Dù ở bất cứ nơi đâu, ở bất kỳ cương vị nào, các bạn của tôi! Bằng tri thức của mình hãy làm những điều tốt đẹp để đất nước này trở nên phồn thịnh. Tôi nghĩ đây cũng là ước mơ mà những người tạo ra chương trình này cũng như các thầy cô của các bạn mong muốn. Hôm nay đây, sau buổi lễ tốt nghiệp này MPP6 chính thức đã là lịch sử và cũng là một phần lịch sử của ngôi trường Fulbright. Các bạn đã tự hào là một phần của Fulbright, hãy làm Fulbright tự hào vì có bạn. Chúc các bạn một chuyến ra đồng đầy ý nghĩa, hãy làm cho bản thân mình trở nên đáng sống.

Một lần nữa từ đáy lòng mình, thay mặt toàn thể lớp MPP6 tôi xin gửi lời cảm ơn đến các thầy cô, các anh chị trong chương trình Fulbright trong hai năm qua luôn đồng hành và là một điểm tựa để chúng tôi trưởng thành như ngày hôm nay. Cảm ơn Vụ Giáo dục Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã tạo ra một chương trình giáo dục đầy ý nghĩa và nhân văn. Giá trị của nó đã vượt lên trên những khác biệt về ý thức hệ để cho tri thức được phổ quát toàn cầu cũng như tạo cơ hội để hai dân tộc xích lại gần nhau hơn.

Xin trân trọng cảm ơn.